Tết với bạn tù

TTO – Khi cùng cảnh ngộ người ta rất dễ hiểu nhau. Bởi lẽ mỗi ngày cùng làm việc, ăn, ngủ, sinh hoạt theo tiếng kẻng và những kỷ luật nghiêm khắc. Cùng sẻ chia với nhau từng chút thức ăn, viên thuốc, những lời tâm sự đắng đót trong những giây phút trải lòng. Cùng trằn trọc với nhau trong rất nhiều đêm mất ngủ vì sự ân hận tội lỗi, vì thổn thức nỗi nhớ nhà…

Tết với bạn tù

Hoa xuân Sa Đéc – ảnh Hà Văn Đông đoạt giải khuyến khích cuộc thi ảnh Xuân 2010.

Có thế mới thấy hết tình nghĩa của con người. Mới hiểu hai chữ bạn tù là ý nghĩa biết chừng nào. Tôi đã như tỉnh ngộ, đã hiểu thêm và thấm thía đến tận cùng hai từ ấy khi trải qua cái tết năm đó.

Tết năm 1985. Chiều 30, sau bữa cơm tất niên có các món ngon, chúng tôi mặc đồ đẹp và tập trung hết ở sân trại. Phòng nữ rộn ràng nhất. Các cô nàng đỏng đảnh với quần tây, áo kiểu và xin nhau từng chút phấn hồng, mượn của nhau thỏi son, cây chì kẻ mắt để làm đẹp. Còn các chàng cũng đâu vừa. Quần áo mới cứng cất giấu mãi trong rương giờ mới chịu lôi ra và thay vội lên người.

Tất cả bỗng quá khác khi trút bỏ đồng phục tù quen thuộc mỗi ngày. Bỗng đẹp hẳn ra với các bộ đồ đủ kiểu cách, sắc màu… Họ khiến trong tôi trào dâng một cảm giác vui thích rất lạ lùng.

Đống lửa được đốt lên và hết thảy mọi người bất kể cán bộ, bất kể phạm nhân, cùng ngồi lại bên nhau. Hút rượu cần và đàn hát. Chẳng có sự chuẩn bị nào, vậy mà tôi thấy đó là một chương trình văn nghệ hay nhất mà tôi đã được thưởng thức trong suốt cuộc đời.

Trước đó, tôi chưa hề cảm nhận được cái hay trong một tiếng hô bài chòi, trong những câu vọng cổ. Nhưng đêm đó cả người tôi run bắn khi có ai đó cất lên câu vọng cổ, những tiếng hô bài chòi. Tôi đắm mình trong một nỗi xúc động rưng rức. Sao thật thà mà tha thiết quá là một tiếng hô bài chòi! Sao mộc mạc mà day dứt quá là một làn hơi vọng cổ!

Người tôi bắt nổi gai ốc. Những cảm xúc ứa tràn sộc thẳng vào người, luồn lách khắp cùng những ngõ ngách, đi tới tận cùng góc khuất của tâm hồn mình. Những cảm xúc sao bời bời, sao ngờm ngợp đến dường này?

Tôi hút một hơi rượu cần và đăm đắm nhìn tất cả bạn tù, những người ở ngay bên mình đây. Sát một bên. Cận kề. Niềm cảm thông và sự thấu hiểu chợt bật lóe và lập tức tỏa lan. Từ cần rượu chuyền tay? Từ những tia mắt nhìn nhau ngậm ngùi mà thấm đẫm thương yêu. Từ ánh lửa?… Hẳn, từ tất cả. Từ chính nơi những con người cùng chia với tôi những khoảnh khắc cuối cùng của năm cũ đây. Cùng chung với tôi một giao thừa, một cái tết trước mặt.

Những người mà ngoài khuôn viên một trại giam, chắc muôn đời tôi cũng chẳng chịu giao du chứ đừng nói chi là gần gũi. Những con người rất hoang bợm, hư hỏng… ở ngoài kia và đáng yêu quá chừng  khi ngồi lại rất hiền lành  nơi này. Mỗi người một số phận, một mảnh đời rất riêng ở đâu đó. Cũng nhờ nơi đây mà được hợp chung, quây tụ.

Nhờ một đêm cuối năm như đêm nay mà cuộc đời thêm mến thêm thương.

NGUYỄN MỸ NỮ

(*): Bài đoạt giải khuyến khích Cuộc thi Tùy bút Mùa xuân với chủ đề Xuân hạnh phúc do Tuổi Trẻ Online tổ chức dịp Tết Canh Dần

Source: Báo Tuổi Trẻ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.